LẬP THÂN VỮNG RỒI MỚI LẬP NGHIỆP LÂU DÀI
Cổ nhân có dạy:
“Thân không vững, nghiệp lớn mấy cũng dễ sụp đổ.”
1. Người là gốc – sự nghiệp là hoa
Trước khi nghĩ làm việc lớn, hãy tự hỏi:
“Mình đã đủ vững chưa để đi được đường dài?”
Sự nghiệp là hoa trái.
Con người là gốc rễ.
Gốc chưa sâu, gió nhẹ cũng làm bật cả cây.
2. Lập thân – xây cái nền âm thầm mà kiên cố
Khi người đời mải mê đuổi theo danh tiếng, thành tựu…
Người hiểu Đạo lặng lẽ bồi đắp nội lực, dựng một cái thân:
- Vững như đá.
- Tĩnh như núi.
Thân không chỉ là thể xác, mà còn là:
- Nhân cách.
- Kỷ luật.
- Khí chất.
- Cái tâm bất động giữa bão giông.
3. Lập thân – để không nghiêng ngả khi biến cố đến
Cuộc đời vô thường:
- Thị trường đổi thay.
- Lòng người khó lường.
Chỉ có chính mình là thứ duy nhất có thể kiểm soát và nâng cấp mỗi ngày.
Người thân chưa lập – sóng gió đến, dễ gục ngã.
Người thân đã vững – bị vùi dập vẫn đứng lên.
- Lập nghiệp cần thời thế.
- Lập thân chỉ cần ý chí.
4. Người lập thân vững – không hấp tấp, không ảo tưởng
Ai chưa có nền tảng, nhưng mơ làm lớn, rất dễ sa vào tự mãn:
- Gặp chút thành công thì kiêu.
- Gặp một thất bại nhỏ thì sụp đổ.
Người vững – đi chậm mà chắc.
Không ham thắng lợi ngắn hạn.
Không đánh đổi bản thân để đổi lấy hư danh.
Họ hiểu rõ:
- Không có công trình nào bền vững nếu xây trên đất ướt.
- Không có sự nghiệp nào trường tồn nếu dựng trên một con người bất ổn.
5. Lập thân – biết mình là ai, sống đời có trật tự
Lập thân là rèn tâm tánh, rèn cách sống:
- Dậy sớm, làm việc có nguyên tắc.
- Biết tôn kính người trên, không coi thường người dưới.
- Biết giữ chữ tín, biết sửa sai, biết lắng nghe.
- Không tham lam vô độ, không phóng túng buông thả.
Khi bạn sống có nề nếp, có khí chất, có đạo làm người – đó là lúc bạn đã lập được thân mà chẳng cần xưng danh.
6. Lập thân – để khi thành công, không tự tay hủy hoại chính mình
- Có người dựng được cơ đồ, rồi tự sụp đổ vì kiêu căng.
- Có người lên đỉnh cao, rồi rơi xuống vì mất gốc.
Thành công là một loại “lửa thử vàng”.
Người chưa đủ vững – gặp thời dễ bị cuốn đi.
Người đã lập thân – tỉnh táo giữ nghiệp, không hối tiếc vì điều mình mất, cũng không kiêu ngạo vì điều mình đạt.
7. Lập thân vững – thì ở đâu cũng lập nghiệp được
Người có thân vững:
- Tay trắng cũng không tự ti.
- Bị phản bội cũng không quay lưng với đời.
- Rơi xuống đáy cũng không oán hận, vì hiểu: mỗi lần đổ là một lần tái sinh.
Người chưa lập thân – dù có cơ hội vàng, cũng chẳng giữ được.
Người đã lập thân – đi đâu cũng như cây mọc có rễ, ngã đâu cũng tự đứng lên.
Thế gian dạy cách thành công nhanh.
Cổ nhân dạy – trước hết phải lập thân cho vững, rồi mới mưu chuyện lớn.
- Thân chưa vững, tâm còn động.
- Tâm còn động, trí dễ loạn.
- Trí đã loạn – mọi sự nghiệp chỉ là lâu đài cát.
Nếu muốn đi xa, đừng hỏi:
“Làm sao kiếm được tiền?”
Hãy hỏi:
“Làm sao để trở thành người mà tiền cũng phải tìm đến?”
Thân là rễ. Nghiệp là hoa.
Rễ sâu, hoa mới thắm, hoa mới bền.
Kẻ tu thân trước, lập nghiệp sau – mới là bậc trí giữa nhân gian.
- MUỐN KHỞI NGHIỆP KIỂU NHẬT – ĐỪNG ĐI NHANH, HÃY ĐI CHẮC
- Giàu Có Là Một Cái Giá Phải Trả
- Ổn định có còn là ổn định?Công Việc “An Toàn” Đang Biến Mất – Bạn Có Kế Hoạch Dự Phòng Chưa?
- CHỮA LÀNH – TỰ DO – VÀ LỐI SỐNG MỚI ĐANG THỨC TỈNH
- Tự Làm Chủ: Một Cuộc Chơi Cân Não Của Những Người “Không Bình Thường”